My giờ đã quay trở lại trường học. Hiện tại cô đang học lớp 11 ở vùng núi phía Tây Bắc Việt Nam, sống trong nhà nội trú vì quãng đường từ nhà tới trường quá xa để di chuyển hằng ngày.
Khi ở cùng các bạn đồng trang lứa, dường như My cũng chỉ như những người bạn của mình, luôn bộn bề với những với những âu lo và gánh nặng của tuổi vị thành niên.
Nhưng My đã có những trải nghiệm mà ít ai trong chúng ta có thể thấu hiểu. Vào tháng 2 năm 2017, cô bé bị bắt cóc và buôn bán sang Trung Quốc làm vợ.
My là một cô gái H’Mông; gia đình cô sống trong một ngôi nhà sàn vùng cao và cha mẹ đều ít học. Khi con gái của họ lần đầu tiên mất tích, họ thậm chí còn không nhận ra trong vài ngày. Họ nghĩ cô ấy ở trường và nhà trường lại nghĩ cô bé đang ở nhà. Không ai nghĩ rằng cô ấy bị dụ dỗ bởi bọn buôn người có kinh nghiệm – những kẻ sau đó đã bắt cóc và ép bán cô.
Không một ai biết chuyện gì xảy ra với My trong suốt một năm sau đó. Trên mọi phương diện, My đơn giản là đã biến mất. Không ai biết cô ấy đã ở đâu, cho tới khi cảnh sát Việt Nam bắt được một vài kẻ buôn người trong quá trình vận chuyển một số nạn nhân khác qua biên giới.
Việc bắt giữ của họ dẫn đến thông tin về nơi mà My bị bán tới, và Blue Dragon đã gửi một nhóm tình nguyện để tìm và đưa cô bé về nhà.
***
Trong các bài báo cáo và thảo luận về nạn buôn người, có rất nhiều suy đoán và phản biện về lý do tệ nạn này tồn tại.
Nhiều người thường cho rằng những gia đình khó khăn, vì sự tuyệt vọng trong đói nghèo mà đã khiến cho sự nhẫn tâm trỗi dậy, khiến cha mẹ bán đi chính con ruột của mình. Khả năng này có thể xảy ra, nhưng thực tế chỉ là hãn hữu, bởi trong hơn 780 trường hợp mà Blue Dragon đã xử lý cho đến nay, việc này chỉ xảy ra một lần duy nhất. (Và sau vài giờ bà mẹ bán con trai của cô ta, cô gọi cho chúng tôi cầu xin để đưa cậu nhóc trở lại.)
Vậy lý do là gì? Nghèo khó? Thiếu giáo dục? Thiếu cơ hội?
Có lẽ tất cả yếu tố trên đóng một phần quan trọng. Điều khiến nạn nhân buôn người dễ bị lợi dụng không bao giờ chỉ có một mà luôn là sự tổng hợp của rất nhiều căn nguyên. Nó có thể là giới tính, nhưng cả 2 giới đều bị buôn bán; nó có thể do nghèo khó, nhưng người giàu đôi khi cũng không thể tránh khỏi mối nguy hiểm này.
Tại Việt Nam, một trong những yếu tố khiến nạn nhân dễ dàng trở thành “con mồi” của tội phạm buôn người là sắc tộc. Tại quốc gia có hơn 90 triệu dân này, 53 cộng đồng dân tộc thiểu số như H’Mông chỉ chiếm vỏn vẹn khoảng 10-15% với mỗi cộng đồng lại sở hữu văn hóa và ngôn ngữ riêng biệt. Tại sao là “khoảng 10-15%’’? Lý do là bởi người dân ở các cộng đồng này đa số không có giấy khai sinh và thường xuyên sống ở các vùng núi xa xôi hẻo lánh, do đó khiến việc quản lý dân sự trở nên khó khăn hơn. Vậy nên, việc bóc lột và nạn nô lệ trở nên phổ biến tại những khu vực này.
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.png)
.jpg)

.jpg)
.jpg)
.jpg)
